Truyen sex Éo Le Chuyện Tình Yêu 10 [thật 100/100]


_Ấy đừng…chết anh em ơi…^.^….
Chúng tôi bên nhau mỗi khi có thời gian rảnh rỗi…tôi có mặt ở fòng trọ em nhiều hơn là có mặt ở fòng mình…những ôm ấp,vuốt ve xác thịt khiến tôi bao lần fải tự nhủ thầm: ‘ko được…ko được…dừng lại Long ơi’…nhưng em quá hấp dẫn và nóng bỏng khiến tôi luôn yếu lòng,để mặc cho những cuộc giao hoan diễn ra đều đặn…chúng tôi làm chuyện đó hầu như hàng ngày…có khi đên 2,3 lần 1 ngày…dù đêm hay ngày…dù nắng hay mưa…có khi vào giữa trưa nóng nực,nhìn em trọng bộ váy ngủ mỏng manh,cơn hứng tình cũng có thể nổi lên được,tôi đè em xuống,lột făng cái váy vứt vào góc đệm,vùi đầu vào bộ ngực mát lạnh,mút mát cái ti nhỏ nhỏ,cái mịn màng của da thịt em,vị mặn mặn của mồ hôi lăn trên gò má,chúng tôi ôm nhau vật qua vật lại trên đệm,mồ hôi tuôn ra như tắm,2 cơ thể quấn lấy nhau bất chấp cái nóng như đỏ lửa bên ngoài,tiếng rên của em như trêu ngươi nhiệt độ trong fòng,khi tôi ra trong em cũng là lúc cả 2 kiệt sức và rũ rượi…tôi đổ gục trên đệm,thở dốc trong khi em đang liếm núm vú của tôi,tay thì xóc nhẹ ‘thằng nhỏ’ như cố thêm 1 chút tiếc nuối…nghỉ ngơi 1 chút,em kéo tôi vào nhà tắm,xối nước,chà xát cho nhau, ‘thằng nhóc’ lại ngỏng lên biểu tình:
_Ey…lên lại rồi nè…hay thật…giờ em mới biết thêm 1 công dụng nữa của nước đó..(em cầm nó xóc lên xóc xuống)
_Từ từ thôi…em nó mới ‘ốm’ dậy nên fải nhẹ nhàng 1 chút…hihi…
_Uhm…biết rồi…hihi…
Tôi dựa lưng vào tường,em quỳ xuống bj cho tôi,tôi biết em ko thix làm điều này nhưng vì muốn tôi được sung sướng nên cũng cố gắng…những cái liếm láp,nút mạnh,xóc nhẹ khiến tôi mê tơi…được 1 lúc,em nhả ra và nói:
_Lấy lại được fong độ rùi nè…làm tiếp hen…(em lí nhí đề nghị)
_Chưa mệt ah?
_Cũng hơi…nhưng mà…hihi…
_Uhm…
_vậy để em lấy khăn lau người rùi ra hen…
_Thôi khỏi…làm lun trong này cũng được…xong rồi tắm rửa lun…
_Trong này ah…sao làm được…đâu có đủ chỗ nằm xuống đâu…(em trố mắt ngạc nhiên)
Tôi cười cười,đẩy em xoay lưng lại,tay em chống vào bồn rửa mặt,từ đằng sau tôi đâm tới…hự…
_Làm zậy nè…hiểu chưa??…hihi..
_Ưm ưm…thông minh ghê hen…ưm ưm…nhẹ thôi Long…ưm ưm…
Fía dưới thì ra sức đẩy,fía trên 2 tay hoạt động liên tục,bóp vú,se se núm,thỉnh thảng lại nhéo cái núm 1 cái làm em fát ra những tiếng ái ái nho nhỏ trong cổ họng…Vừa make love vừa nhìn gương mặt của chúng tôi trong gương thật là quá kích thích…dường như em cũng cảm nhận được điều này nên rên càng lúc càng to…ưm ưm…ưm ưm…làm kiểu này ra nhanh hơn tôi tưởng…ráng lắm cũng chỉ hơn 10 phút là out…mệt mỏi…tắm rửa sạch sẽ…khỏi phải mặc lại đồ…chúng tôi cứ để thế nằm lăn quay trên đệm mà ngủ…đến tối mới thức dậy…sửa soạn rồi kéo nhau đi ăn kem…hihi…
Có lẽ nhiều bạn thấy tôi sao quá hạnh phúc…luôn được kề cận bên 1 người con gái hấp dẫn và iu thương tôi như vậy…nhưng…tại sao tôi vẫn lun cảm thấy trong tôi 1 sự dằn vặt…đau đớn…phải rồi…trái tim của tôi lun có 1 ngăn dành cho người con gái xưa mà tôi ko thể nào quên được…tôi thật sự iu Uyên…chưa bao giờ và có lẽ cũng ko bao giờ tôi quên được em cả…nụ cười của em,ánh mắt của em,sự dịu dàng tinh tế,cái mỏ chu chu khi nói chuyện,mỗi khi em làm nũng với tôi…tất cả lun trong tôi,sống động…còn với Quyên,tôi cũng cảm nhận 1 tình iu thương dành cho em,nhưng đúng hơn đó là sự chiếm hữu,tôi ko mún ai có được em cả,tôi ko thể chịu được cảm giác đánh mất em,tôi chỉ mún giữ em mãi bên mình trong khi tim lại lun nhớ đến 1 người con gái khác…có nhiều khi,đang ân ái với Quyên tôi cũng gọi nhầm tên Uyên…may mà Quyên đang tận hưởng nên chắc ko nhận ra…mỗi lần như vậy tôi lại trách mình quá nhiều…1 trái tim ko thể chia 2…đúng vậy…tôi là 1 người tham lam và ích kỉ…nhưng đã là đàn ông ai lại ko như thế chứ…nhiều lúc tôi thầm ước giá mà cả 3 chúng tôi quay ngược lại thời fong kiến,khi đó đàn ông được 5 thê 7 thiếp…thì có lẽ tôi đâu fải khổ tâm thế này…nghe có vẻ tham quá nhỉ..^.^…
Thi học kì 2 xong,chúng tôi được 1 tháng nghỉ hè…đây có lẽ là khoảng thời gian cần thiết để tôi có thể suy nghĩ lại chuyện của 3 chúng tôi…đây là khoảng lặng để tôi hiểu rõ mình cần ai hơn…tôi giấu Quyên ngày tôi về quê vì ko mún em ra tiễn,như vậy tôi sẽ càng lung lạc và khó đưa ra quyết định hơn…sắp xếp quần áo,đúng 8h tối nay tôi sẽ lên tàu rời khỏi Sài Gòn…từ chiều tôi đã xách hành lí lên chỗ bà chị họ tôi ở Quận1…tôi mún có thời gian thư thả để đi thăm fố fường,mua sắm 1 ít quà cho gia đình…7h30 fút tôi có mặt ở Ga sài gòn…đang ngồi coi TV ở fòng chờ thì tiếng chuông điện thoại vang lên…là Quyên…
_Alô…anh hả…em thi xong môn cuối cùng rồi…tối nay mình đi ăn liên hoan hen…hihi..em khao…
_Quyên ah…hiện jờ thì ko được rùi…tối nay anh fải lên tàu về quê rùi…
_(im lặng 5s)…về quê ư…sao anh ko nói j với em hết vậy…bao giờ? (em hét lên)
_Bình tĩnh nghe anh nói này…8h là anh đi rồi…em ko cần fải ra đây đâu…
_Anh coi em là con ngốc ah…huhu…anh quá đáng lắm…anh chờ đó…em sẽ ra liền…em sẽ cho anh biết tay….anh ác lắm…huhu…
_Ko được…jờ tàu sắp chạy rùi…em ko ra kịp đâu…nghe anh nói này…1 tháng nữa anh vô lại…anh có đi luôn đâu…
_Ko biết…ko biết…(em lại hét lên)…anh ác lắm…kệ…em cứ ra…anh chờ đó đi…
_(em cúp máy cái rụp)…tút tút…alô alô…nghe anh nói ko Quyên…tút tút…
Con nhỏ này bướng bỉnh quá…đã nói ko ra kịp đâu mà,lòng tôi nóng như lửa đốt,sợ em gấp quá mà fóng nhanh vượt ẩu thì chết…8h kém 5… ‘Đoàn tàu mang số hiệu XYZ đi từ ga Sài Gòn đến ga NT sẽ khở hành ở đường sắt số 2…mời quý khách…..tàu của mình đến rồi…đi thôi…ổn định chỗ ngồi,cất hành lí tôi nhìn ra ngoài cửa sổ tàu…tạm biệt Sài gòn…tạm biệt Quyên…anh xin lỗi vì ko thể ôm em được…tha thứ cho anh,anh sẽ trỏ về mà…Bỗng…dáng ai quen quen chạy ra từ fòng chờ…trời là Quyên…sao em đến nhanh vậy…em lao thẳng tới chỗ con tàu của tôi…tôi vội hụp mặt xuống…tôi muốn tránh em…tại sao lại tránh em chứ…vì tôi ko mún,tôi sợ khi em ôm chặt lấy tôi,nói ‘đừng đi Long ơi,ở lại với Quyên’ chắc tôi sẽ ko chịu nổi mà khụy xuống mất…hình như em ko biết tôi đang ở trên con tàu nào…em chạy quanh tìm kiếm…khuôn mặt như muốn khóc đến nơi…xình xịch…xình xịch…con tàu lăn bánh trong khi em đang hỏi nhân viên đường ray…tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt thất thần của em khi người lao công chỉ tay vào đoàn tàu vừa lăn bánh…vậy là ông trời ko mún cho chúng ta gặp nhau rồi Quyên ah…tôi móc điện thoại ra gọi cho em:
_Anh xin lỗi…anh đã đi rồi…nhưng anh hứa 1 tháng nữa anh sẽ trở lại…
_(tôi nghe thấy em nấc từng tiếng trong điện thoại)…anh im đi…hức hức…anh bỏ em mà đi vậy ah…em có ko cho anh đi đâu…huhu…sao anh ko nói với em chứ…anh ác lắm…huhu…anh đi đi…nhưng anh ko thoát được em đâu…huhu…
_Anh xin lỗi…anh xin lỗi em…
_Em iu anh…huhu…nói anh iu em được ko?…huhu…nói 1 lần thôi được không?
_Anh xin lỗi…anh xin lỗi…anh….
Tôi ko thể nói hết câu,vội cúp điện thoại…anh chưa thể nói điều đó vào lúc này…anh xin lỗi em…1 giọt nước mắt khẽ lăn xuống…lại khóc rồi…càng ngày càng yếu đuối đấy Long ah…may quá…ghế bên cạnh vẫn còn trống nên ko ai thấy tôi khóc cả…phù…lau vội giọt nước mắt…nhưng sao tôi vẫn nghe tiếng ai đó khóc văng vẳng theo làn gió nhỉ…ai khóc vậy…Quyên ư?…tôi ư?…hay là…..
Phần 1 2 3 4 5 6 7 8  9 10 11 12 13 14 15 16 17

Tìm kiếm Blog này

Liên Kết