Truyen Sex Hồn Ma Theo Dâm Phụ 8




Sau cái bắt tay. Hoa lại muốn chàng phải nhớ lại cái đêm hôm đó. Nàng đứng dậy, vòng qua chỗ Luận ngồi, ôm tấy chàng một cách thực táo ‘bạo’ và hôn lên má chàng. Người Luận hơi run lên, du rất nhanh nhưng Hoa cũng đã cảm nhận ra ngay tức thì. Khi Hoa buông chàng ra, Luận âu yếm xoa đầu nàng, nói:

Hoa mỉm cười, nói:

- Nếu con không bằng lòng thì ba má có cho bà con biết không?

Mẹ Hoa ngạc nhiên, ngó nàng đăm đăm.

- Dĩ nhiên là ba má luôn luôn đặt hạnh phúc của con lên hàng đầu.

Hoa nghĩ thầm:”Thực là dối trá.” nhưng dù sao thì bà cũng vẫn là mẹ nàng. Nếumối Unhnày không có sự khuyến khích của mẹ nàng thì Lủận liệu có dám tiến tới hay không. Chàng phải nhỏ hơn mẹ nàng vài tuổi là ít.

Luận vừa nói vừa nhìn mẹ Hoa.

- Con Hoa nó muốn biết chúng mình sẽ lâm hôn lễ ngày nào à?

- Có lẽ vào lễ Phục Sinh.

Nghe mẹ nói, Hoa buột miệng lập lại.

- Lễ Phục Sinh?

Mẹ Hoa mỉm cười.

- Đúng, đó là một ngày rất tốt. Vả lại vào dịp đó con sẽ được nghỉ học, về nhà dự đám cưới mẹ một cách thoải mái hơn.

Luận nhìn Hoa nói:

- Đó sẽ là một ngày vui nhất của mẹ con. Chắc chắn con phải về.

Hoa nói:

- Dạ, con sẽ về.


Trong thâm tâm, Hoa tự nghĩ; nàng sẽ bắt buộc phải trở về để giựt lại người yêu và trả thù sự phản bội này bằng mọi giá. Nàng sẽ làm cho Luận đau đớn ê chề bằng ngàn lần hơn những gì chàng đối xử với nàng trong mùa Giáng Sinh này.


Sau bữa cơm trưa. Hoa xin phép mẹ ra phốchơi và thăm vài người bạn. Mẹ nàng vui vẻ cho Hoa đi ngay và không quên dúi vô tay Hoa ít tiền. Hoa nói:

- Có lẽ tối nay con về hơi khuya. Mẹ cứ đi ngủ trước đi nhé.

Mẹ Hoa ngần ngù hỏi:

- Con định đi đâu?

Hoa nói đại.

- Con đi mua ít đồ rồi tới tối rủ bạn bè đi coi hát.

Mẹ Hoa có vẻ bằng lòng, nói:

- Con phải cẩn thận nhe. Đường xá mùa này nhiều kẻ uống rượu, lái xe ẩu tả lắm đó.


Khi Hoa thay quần áo xong, gọi xe Taxi xuống phố. Cúc mới trở vô nhà, ngồi bên cạnh Luận đang coi truyền hình. Nàng lấy máy điều khiển truyền hình tầm xa, bấm nút đổi tần số qua một đài truyền hình dành cho người lớn Đài này luôn luôn chiếu phim khỏa thân. Những phim thực mới chưa được đem ra bán ở thị trường. Luận vòng tay ôm lấy Cúc mỉm cười.

- Bây giờ thì em hết lo rồi phải không?

Cúc luồn một tay vô ngực Luận cười khúc khích:

- Lúc nói cho con Hoa nghe, em chỉ sợ nó giận hờn tụi mình. Ai ngờ nó dễ chịu như vậy.

- Tối nay em sẽ an tâm hơn mọi lần rồi phải không?

Cúc cười khúc khích.

- Em không chờ tới tối đâu, bây giờ cơ.


Luận cười hì hì, cúi xuống hôn lên miệng Cúc. Nàng há miệng ngậm lấy môi chàng núc chùn chụt. Quần áo Cúc tuột ra thực nhanh. Nàng luồn tay qua lưng quần Luận mò mẫm. Bộ ngực Cúc ép sát vô mình càng. Bây giờ là giây phút nàng cởi bỏ mọi lo âu cho cuộc .tình lén lút bấy lâu nay.


Hoa vừa ra phố, tới tối nó mới về thì Cúc có ít nhất mấy tiếng đồng hồ nữa để ngụp lặn trong niềm vui trọn vẹn từ cả chục năm nay nàng mong đợi. Thân thể nàng căng lên thực mau. Những bắp thịt lực sĩ của Luận làm nàng tê tái. Cúc dẫy dụa, rên rỉ, vặn vẹo, cong cớn, đờ đẫn trong niềm hoan lạc tuyệt vởi chưa bao giờ có trong đời nàng. Những cảm giác đê mê dâng lên ào ạt bằng ngàn lần hơn tối qua.


Cúc thét lên, nhưag âm thanh chỉ ằng ặc trong cuống họng nàng.

- Chết… chết… em chết mất… anh… ơi…


Luận rùng mình liên tiếp. Chàng không ngờ hôm nay Cúc lại có thể dẻo dai như vậy. Tối qua nàng đã làm cho chàng ngất ngưmấy lần. Vậy mà bây giờ Cúc vẫn còn sức.


Chàng có cảm tưởng như trời long đất lở. Mặc dù Luận đã chuẩn bị trước, chàng đã uống mấy lần thuốc kích thích mà vẫn cảm thấy thua sút Cúc một trởi một vực.


Luận thấy rằng, hơn lúc nào hết, thời gian này rất quan trọng cho việc hợp thức hóa tình trạng hôn nhân thì chàng mới có thể hưởng được số tiền bảo hiểm đầu tư trong cái chết của An, thằng bạn già. đồng nghiệp xấu số của chàng.


Cũng vì vậy mà chàng không thếnào để Cúc thất vọng trong sự thèm khát của nàng bấy lâu nay. Thân thể Cúc như muốn nổ tung ra bất cứ lúc nào. Đặc biệt giờ phút này. Nàng lồng lộn như một con dã thú tới kinh hồn.


Thân thể Cúc vung lên, toang hoác từbờ mông tới vòng ngực. Chiếc lưỡi dầy cộm và bờ môi nóng cháy thịt xương. Có những lúc tưởng chừng nhưchàng phải tan ra nước, bốc thành hơi, đi vào cõi thiên thu bất tận. Luận đã quằn quại và rên rỉ. Cho tới lúc tất cả da thịt chàng nhão ra. Luận không còn biết trời đất ở đâu nữa, chàng lịm đi trên mình Cúc vẫn còn nóng hổi…


Trời đã thực khuya và lạnh ngắt. Vậy mà mình mẩy Cúc ướt đẫm mồ hôi. Nàng lật Luận nằm ngửa trên sàn nhà, chồm lên trên mình chàng. Hình như Luận đã ngủ tự lâu Cúc biết chàng đã uống thuốc giữ cho những bắp thịt ở tình trạng căng cứng dù chàng không còn cảm giác gì. Luận dấu nàng điều này, nhưng chàng làm sao qua mặt được Cúc vì nàng đã từng cho An dùng loại này cả chục năm nay. Nếu không, với tuổi tác của chàng, An có thể làm gì được nữa. Tuy nhiên, loại thuốc này với những người trẻ như Luận uống vô, sự công hiệu của nó mới đáng kể. Dù gì thì An cũng già rồi, da thịt đâu còn bao nhiêu. Dù cho có thuốc kích thích cũng chỉ có thế thôi. Còn Luận thì ngược lại Những bắp thịt lực sĩ của chàng một khi đã cứng lại, cương lên vì thuốc thì dù cho chàng có mê man bất tỉnh nó

vẫn ở trạng thái kinh hồn đó.


Cúc nhìn lên máy truyền hình. Cảnh hai thằng Mỹ thực to con đang đè một con nhỏ ra ở giữa cánh đồng thực hoang dại. Nàng ao ước được nằm trên thảm cỏ chỗ con bé đó đang nằm. Cúc leo lên ngồi trên bụng Luận. Nàng rập mình xuống thực sâu và đút một ngón tay vô miệng, mắt vẫn không rời khỏi cảnh con nhỏ Mỹ trong phim với hai thằng đàn ông ấy…


Cho tới khi chân tay Cúc rời rã, nàng mới gục xuống nằm im lìm trên mình Luận.


Hình như trời đã thực khuya. Cúc không biết nàng đã nằm như thế này bao lâu. Cúc nhìn ra cửa chính. Nàng đã cẩn thận gài chốt bên. trong để phòng trường hợp Hoa có về cũng không có thể tự động mở khóa vô nhà được. Cái chốt vẫn còn khóa, như vậy có nghĩa là Hoa còn chưa về. Cúc yên trí vì dù sao nàng cũng không muốn con gái nhìn thấy cảnh ân ái giữa nàng và Luận quá sớm như thế này, và nhất là những dồn nén xác thịt trong nàng bùng nổ như vừa rồi thì lại càng chẳng bao giờ Cúc muốn cho Hoa nhìn thấy. Tuy nhiên, nàng’ cũng hơi lo vì không biết Hoa đi đâu mà tới giờ này vẫn chưa về. Mặc dù trước khi đi, Hoa đã xin phép về hơi trễ rồi.


Sự thực thì chính Hoa ra khỏi nhà vẫn chưa biết phải đi đâu Nàng chỉ muốn khỏi phải nhìn thấy cảnh âu yếm giữa mẹ nàng và người tình của mình. Hoa đi lang thang trong khu chợ Việt Nam một hồi cũng chán. Nàng vừa định bụng chui vào một rạp hát nào coi cho hết ngày giờ thì gặp Rose. Con nhỏ này cũng cùng một cảnh ngộ như nàng. Mẹ nó nhăng nhít với nhiều người đàn ông. Ba nó cuối cùng phải ly dị và bỏ đi. Rose nói ít nhất mẹ nó có tới sáu, bẩy nhân tình. Cuối cùng, bà ta tóm được một lão khá giả nên mới yên phận. Nhưng ông chồng già này lại không muốn có con cái bên cạnh. Bởi vậy mẹ Rose phải đưa con gái mình vào nhà nội trú như Hoa. Mỗi tháng bà gửi tiền tới nhà trường, mặc cho Rose muốn làm gì thì làm. (Truyện từ CoiThienThai.Com)


Ở trong tường hợp như vậy, lẽ dĩ nhiên Rose làm sao có thể là một học sinh tốt được. Con bé học rất dốt lại có rất nhiều tật xấu. Nó thường hay trốn trong cầu tiêu hút thuốc lại còn có rất nhiều bạn trai như mẹ nó. Lẽ dĩ nhiên trong trường Hoa chẳng bao giờ chơi với nhỏ này, vì hai đứa khác hẳn nhau. Vậy mà hôm nay Hoa gặp nó đi lang thang ở đây, tự nhiên nàng lại thấy mừng rỡ. Hoa chồm từ đằng sau, ôm lấy nó hù một cái thực lớn.


Con Rose giậtbắn người lên, tính la hoảng, vừa kịp nhìn thấy Hoa, nó cười như nắc nẻ ôm lấy nàng la lên:

- Cái cơn quỷ cái này, mày làm tao hết hồn à. Đi đâu mà lang thang ở đây?

Hoa thở dài, nói:

- Chuyện buồn lẩm, nói ra làm gì.

Rose trợn mắt hỏi:

- Mày mà cưng có chuyện buồn sao. Nghỉ lễ về gặp thằng bồ già của mày không đã hả?

Hoa lắc đầu:

- Mày có ngờ được chính miệng y vừa nói với tao..

Thấý Hoa ngập ngừng, Rose nóng lòng hỏi:

- Nó nói cái gì, không chịu mua quà Giang Sinh cho mày à

Hoa lại lắc đầu, chỉ vô sợi đây chuyền đang đeo trên cổ, nói:

- Không phải, đây là quà Giáng Sinh nó vừa cho tao.

Rose suýt soa.

- Trời ơi, thằng khứa lão này sài sang như vậy sao! Vậy mà mày còn buồn cái nỗi gì nữa ?

- Nhưng khi y trao quà cho tao rồỉ, mày có biết nó nói cái gì không?

- Nói gì?

- Y cho biết sẽ hỏi má tao làm vợ nó.

Rose buột miệng.

- Đồ chó đẻ, thế mày có tán cho nó mộtbạttai không?

Hoa lắc đầu:

- Tao không có can đảm làm như vậy.

- Mày hiền quá đi. Thế mẹ mày có biết nó là người yêu của mày không?

- Không, bởi vậy mới nói.

- Tại sao mày không cho bả biết?

- Mày còn lạ gì nó là bạn của ba tao. Khi yêu nó, tao đâu có dám cho ai hay. Nhưng đã định bụng là nhân dịp lễ Giáng Sinh này sẽ về lựa dịp nói với mẹ tao. Ai ngờ…

Rose cười hì hì.

- Ai ngờ nó là thằng chó đẻ.

Hoa nhìn Rose bật cười.

- Mày chửi người ta hơi nhiều rồi đó.

- Bộ còn binh nó hả.

- Binh cái con mẹ tao.

Rose chỉ một ngón tay vô mặt Hoa, nheo mắt.

- Bây giờ mày cũng đã biết chửi thề rồi há.

Hoa cười, hất ngón tay Rose ra.

- Đồ quỉ cái Mày bảo tao phải nói cái gì về “thằng chó đẻ” đó bây giờ?

- Thôi quên nó đi. Hôm nay chúng mình làm loạn một phen chơi, mày có dám không?

Vừa nói Rose vừa chìa ra cho Hoa một điếu thuốc. Hoa lắc đầu nói:

- Tao không biết hút.

Rose đưa điếu thuốc vừa mời Hoa lên môi, châm lửa, hít một hơi, nhả khói ra rồi nói:

- Cũng vì tao bị cái thế giới này bỏ rơi. Tao tức lên là hút thuốc. Hút xong cảm thấy đỡ buồn hơn. Mày thử mà xem.


Nói xong Rose lại chìa bao thuốc ra trước mặt. Hoa không nói năng gì, nàng rút một điếu thuốc, đưa lên môi. Rose châm lửa cho nàng. Hoa hít một hơi thực dài. Nàng chưa kịp nhả ra đã bị ho sặc sụa.

- Coi chừng, coi chừng, mày đừng hút quá mạnh. Hãy từ từ hít vô thôi.


Vừa nói Rose vừa đập nhè nhẹ sau lưng Hoa. Cử chỉ săn đón của Rose lại làm Hoa nhớ tới mẹ nàng. Nhưng những hình ảnh dâm đật cuồng loạn của bà tối qua lại hiện lên trong đầu nàng thực nhanh. Những cong cớn, rên rỉ, vặn vẹo, vưỡn lên, dập xuống đó đã xóa đi tất cả sự âu yếm săn sóc hàng ngày của bà. Hoa chắc chắn bây giờ, nhân dịp nàng đi khỏi, thế nào hai người đó cũng lại quện lấy nhau mà ân ái nhưtối qua. Tim nàng nhói lên đau như dao cắt.

- Đừng buồn như vậy nữa. Trên đời này đàn ông, đàn bà gì dính vô nhau rồi cũng đều có những chuyện súc vật như vậy cả thôi.


Rose và Hoa tiếp tục hútthuốc. Lúc đầu Hoa bị sặc khói thuốc hoài, nhưag nàng càng hút bạo hơn vì lúc này Hoa chỉ muốn phá hủy đi chính cái thân xác của nàng. Hình như Rose hiểu được tâm trạng nàng, lại tiếp:

- Mày đừng giận chính mình chứ. Mày phải giận mẹ mày và thằng đàn ông chó má đó mới phải.

- Mày nói đúng, tao căm thù bọn nó lắm.

Vừa nói Hoa vừa cắn mạnh vào cán thuốc.

- Tao đã từng căm thù nhưthế. Nhưng khi tao nổi cơn lên thì nhất định phải làm cho chúng đau khổ như tao chứ không phảl tự hành hạ mình đâu. Mày có hiểu không?

Hoa gật đầu đồng ý. Rose lại nói tiếp:

- Nhưng trước khi mày làm cho chúng nó đau khổ, mày phải làm cho mày vui lên đã.

- Làm sao mà vui được đây?

- Hôm nay là ngày lễ. Muốn vui có khó khăn gì đâu. Để tao gọi điện thoại cho tụi nó.


Nói xong, Rose tiến tới chiếc máy điện thoại công cộng gần đó, bỏ tiền quay số. Rose vốn là đứa học trò hư hỏng. Nhưng bây giở Hoa không còn đánh giá nó là tốt hay xấu nữa. Nàng đang cần một người bạn để vui chơi cho quên đi sầu hận.


Đứng đợi Rose gọi điện thoại. Bây giờ Hoa mới để ý tới cách thức ăn mặc của Rose; Chiếc áo mỏng manh bó sát lấy người, cổ áo cắt vòng xuống thực thấp để lộ gần như trọn vẹn bộ ngực thật vĩ đại. Chiếc váy ngắn cũn cỡn, xòe ra, như mời mọc. Hoa không ngờ con’ nhỏ này lại ăn mặc táo tợn như vậy. Nàng nhìn đăm đăn vô bộ ngực hở hang, căng tròn không một vết nhăn của Rose. Nó mỉm cười quay qua Hoa nói:

- Sao, mày không ngờ tao có bộ ngực lớn như vậy phải không?

Nói xong, Rose lại quay vô máy điện thoại ttằ lời người đang nói chuyện với nó:

- A, không. Em nói với cô bạn gái đi chung thôi. Người ta là học sinh tốt mà, đâu có như cái mặt anh. Thấy: là vục mặt vô rồi.

Vừa nói, Róse vừa quay sang nháy mắt với Hoa thực đĩ. Chờ cho Rose nói chuyến điện thoại xong, Hoa mới nói:

- Mày ăn mặc như vậy giống mấy cô gái không đàng hoàng qúa.

- Cái gì gọi là không đàng hoàng chứ? Đây là là thời trang mày không biết sao. Coi mày ănmặc kìa. Trông giống như một bà già ?


Vừa nói Rose vừa nhìn đăm đăm vô bộ ngực Hoa làm nàng ngượng ngùng đưa cả hai tay lên che lại.. Dĩ nhiên ngực Hoa không thế nào so sánh được với bộ ngực núi lửa của Rose. Nhưng từ ngày Luận rờ vô, Ho~a biết chắc rằng nó đã lớn hơn rất nhiều.


Rose thở dài.

- Xem mày kìa. Tao chỉ nhìn sơ vô ngực mây một cái mà đã quýnh lên rồi.

- Mày là Mỹ mà, làm sao tao có thể dạn dĩ như mày được

Rose cười.

- Cho mày là gái Đông phương đi, nhưng cũng đâu có phải cái gì cũng muốn che hết đi như vậy được, còn gì là thẩm mỹ nữa.

Nhưng mà tao đâu có bự như của mày.

- Bự cũng vậy mà nhỏ cũng vậy. Cái nào cũng có cái đẹp của nó.

- Mày nói đúng, nhưng tao vẫn không hiểu tại sao tụi con trai cứ thích những cái bự là làm sao. Mày xử dụng của quý đó để làm gì cho tụi nó?

Rose cười thực lớn.

- Thì làm gối cho mấy thằng đàn ông chứ còn làm gì nữa.

Hoa đập mạnh vô vai bạn, nói lớn:

- Đồ vô lương. Không ngờ mày vừa rời nhà trường một quãng đường đã dở chứng ra ngay rồi.

-Thì tao với mày cùng là con gái, sợ gì mà không nói.

Bộ mày không có cái đó hay sao?

Đồ mắc dịch, của tao nhỏ síu có nhằm nhò gì. .

- Nhỏ cũng có cái hay của nó chứ.

Hay ở chỗ nào?

- Tụi con trai đứa nào lại không thích những cái cứng, săn lại như của gái phương Đông. Chứ càng lớn càng nhão nhoẹt, bộ mày không biết hay sao?


Mặt Hơa tự nhiên đỏ lên, nàng nghĩ đến những tiếng thì thầm rên rỉ của Luận ngày nào trên vùng ngực mình. Rose lại nói tiếp:

- Bởi vậy mày phải phát huy những ưu điểm mà mình có để quyến rũ đàn ông.

- Mày muốn tập cho tao hư hay sao?

- Hoa, tao biết mây khác với tao. Mày lớn lên trong gia đình trưởng giả, phần đông đều bảo thủ. Không biết hưởng thụ. Nhưng trong thời đại này, mày phải thay đổi mới được.

Hoa lắc đầu.

- Tao không muốn quá khoe khoang.

- Đàn bà phải biết cách hấp dẫn đàn ông. Mày biết tại sao mày thất bại không?

- Tao… thất bại?

- Thì thằng đàn ông của mày đã bị mẹ mày giựt ngang. Đó không phải là một sự thất bại à?

Hoa thấy hình như Rose bắt đầu có lý với quan niệm sống của nó nên im lặng. Rose lại tiếp:

- Như tao đã nói, đàn bà là phải biết cách quyến rũ đàn ông. Mày đã không biết làm như vậy. Trong khi đó, mày có rất nhiều ưu điểm mà người khác không có. Khuôn mặt của mày phải là khuôn mặt của một hoa hậu hoàn vũ.


Nhưng chỉ vì mày không biết tụi đàn ông chúng nó thích cái gì, cho nên già như cả mẹ mày mà cũng thắng được mày nữa thì quả là một tám bi kịch có một không hai trên đời này rồi.

- Tao phải làm sao?

- Từ đây trở đi, mày cứ theo tao. Tao sẽ làm cho mày trở thành một con người mới.


Cả hai đã đứng ở góc đường này khá lâu. Bỗng một chiếc xe du lịch thực sang trọng đậu lại ngay sát lề đường bên cạnh hai người. Hoa nhìn thấy trong xe tên Bob học cùng trường và một thằng con trai khác ngồi bên cạnh nó. Bob mở cửa xe, miệng cười toe toét. Rose giới thiệu ngay. Bob thì mày biết rồi. Còn đây là John bạn thân của tụi tao.

Trong khi Hoa cúi chào, Rose lại quay sang hai người bạn giới thiệu:

- Dây là Hoa, bạn học của em. Cô nàng hiền như mà sơ ít ra ngoài lắm.


Nói xong Rose bước lên xe, trong khi Jnhn mở cửa xe mời Hoa leo lên phía sau. Chưa kịp ngồi yên, Hoa đã thấy Rose ôm lấy cổ Bob hôn vô môi bạn nó thật say đắm. Nàng không ngờ con nhỏ bạn này lại táo tợn nhưvậy. Không phải chúng nó chỉ hôn nhau mà là đang nút lưỡi nhau chùn chụt. Ngày thường, Hoa chỉ tưởng Rose là một học sinh tệ, nhưng không ngờ bây giờ có nhìn thấy mới tin. Nó như một cô gái lăng loàn và dâm dật quá mức.

Xe bắt đầu chạy. John quay qua Hoa hỏi:

- Hoa học cùng lớp với Rose à?

Hoa mỉm cười gật đầu. Nàng biết anh chàng bắt chuyện làm quen.

- Dạ, em với Rose học cùng lớp với nhau.

- Hoa có thường hay đi chơi với Rose không? .

Đây là lần đầu đi chơi với Rose, nhưng Hoa không muốn làm anh chàng con trai này mất hứng nên nàng nói dối:

- Tụi em thỉnh thoảng cũng đi chơi với nhau.

Anh không hiểu tại sao ở San Jose thiếu gì trường học mà Hoa và Rose phải lên mãi tận San Francisco làm gì cho xa xôi như vậy?

Hoa nhìn John. Anh chàng cũng khá đẹp trai, có lẽ tuổi tác cũng xấp xỉ với nàng và Rose. Nhưng y to con và trông có vé sành đời lắm. Hoa không trả lời câu hỏi của John, nàng hỏi lại:

- Anh học chung với Bob à?

John lắc đầu.

Năm ngoái tụi anh học chung trường. Bob còn một năm nữa mới lên Đại Học.

- Bây giờ anh học ở đâu?

- Đại Học San Jose. Sang năm em có tính về đây học không?

- Em cũng không biết nữa. Cái đó còn tùy ở má em.

John mỉm cười, nói:

Tại sao lại tùy thuộc vào má em cơ chứ. Em phải tự

chọn nơi mình ưng học chứ.

Hoa lắc đầu.

- Những gia đình phương Đông hầu hết con cái phải nghe lời cha mẹ. Tụi em không được tự do nhưcác anh đâu…

- Như vậy thì bất công quá. Tụi mình lên đại học là đã hết tuổi vị thành niên rồi. Không lý chọn lựa tương lai cho chính bản thân cũng phải nghe lời cha mẹ nữa hay sao?

- Dù sao thì người lớn cũng có nhiều kinh nghiệm.

- Chưa hẳn là nhưvậy. Thời đại của cha mẹ mình hoàn cảnh và sự văn minh lúc đó khác. Bây giờ tới thế hệ chúng mình, khoa học và xã hội đã đổi thay. Hệ thống giáo dục hoàn toàn đổi mới. Làm sao cha mẹ có thể hiểu được giá trị của các đại học bây giờ như thế nào. Hơn thế nữa, khả năng và sở thích của mình hạp với cái gì nữa mới được chứ. Có chắc cha mẹ chúng mình hiểu rõ nội tâm chúng mình

hay không?

Hoa mỉm cười, tự nhiên nàng có cảm tình với người con trai mới quen này.

- Có ai hiểu rõ con cái hơn cha mẹ?

Em không nghĩlà có ai hiểu mìnhhơn chính bản thân mình hay sao?

Hoa phì cười vì lý luận chắc nịch của John.

- Anh nói như một triết gia.

John cười ha hả. Vừa lúc ấy, xe quẹo gấp, Hoa ngã xô vào lòng John. Anh chàng vòng tay ôm lấy nàng, chồm về phía trước la lên:

- Ê Bob, mày làm cái gì đó.

- Tao chạy xe ra xa lộ. Tụi mình ra bãi biển Half Moon Bay chơi.

- Mày có điên không? Đêm Giáng Sinh mà ra đó gặp ma à?

Rose nói:

- Phải đó Bob, John nó nói đúng. Bây giờ ra đó lạnh chết cóng thôi, về nhà đi. Em không có mang theo áo lạnh đâu.


Xe lại nghiêng qua thực bạo. Có lẽ Bob bẻ quặt tay lái đổi hướng. Bốn bánh xe cọ xuống đường rít lên chói tai. Hoa lại đổ ào vô lòng John một lần nữa. John ôm cứng lấy nàng, lần này Hoa thấy rõ cánh tay chàng chạm mạnh lên vùng ngực một cách khác thường. Nhưng nàng làm bộ không để ý gì tới những va chạm bất thường đó.


Chiếc xe phóng nhưbay, lắc qua, lắc lại. Thân thể Hoa như con súc sắc quay tròn. Bây giờ chính Hoa tự ý ngồi ép sát vô mình John. Anh chàng này cũng không bỏ lỡ cơ hội ôm chặt lấy nàng.


Xe chạy càng lâu, Bob lái càng ẩu. Hình nhưnó vừa lái xe vừa đùa nghịch với Rose nên tay lái cứ siêu siêu, vẹo vẹo hoài. Tới một ngã tư, bỗng chiếc xe lại quẹo một lần nữa thực gấp. May mà con đường vắng vẻ, không có một chiếc xe nào, nếu không chắc chắn từ nãy tới giờ cũng có tai nạn rồi. Hoa nghe tiếng bánh xe lại rít lên. nàng la lớn:

- Cẩn thận.

Chiếc xe lại lách qua mộtbên làm cả John và nàng cùng mất thăng bằng, nhào về phía trái. Hoa hoảng hốt ôm cứng lấy John. Tiếng John thì thào bên tai nàng thực ấm:

- Hoa đừng lo. Anh giữ em thực chặt rồi, không có sao đâu Thằng Bob có cái máu chăn bò nên lái xe như đua ngựa, ít người ngồi yên được với nó lắm. (Truyện từ CoiThienThai.Com)


Hoa cười khúc khích cho đỡ sợ, nhưng khi nàng vừa ngước mặt lên thì John cũng vừa cúi xuống và miệng chàng đã gắn chặt lấy môi nàng.


Hoa định sô John ra, nhưng tự nhiên những hình ảnh tối qua của Luận và mẹ nàng lại hiện ra thực rõ. Người nàng run lên, không hiểu sự căm hận lại xuất hiện hay những bắt thịt và hơi nóng của John cùng những hình ảnh kích thích tối qua làm Hoa ngồi yên để hưởng thụ.


Hoa đã cảm thấy những bắt thịt của John đang cọ sát nóng bỏng trên da thịt nàng. Những va chạm này đang tạo nên những cảm giác kỳ diệu. Nàng nhớ lại những ái ân với Luận hôm đi coi hát trong bãi đậu xe trên San Francisco.


Từ từ, Hoa thấy bàn tay John mò mẫm trên vùng trước ngực. Nàng lạl nhớ tới Luận, nhưng lần này sự căm thù đã hiện rõ trong đầu óc Hoa. Tại sao chàng lại trở thành kẻ phản bội. Không thế nào tưởng tượng được mẹ Hoa có thể làm cho Luận say mê chàng tới quên lãng nàng được. Mẹ nàng còn gì để dâng hiến cho Luận đây. Trong khi Hoa, với tất cả lòng nhiệt thành từ tâm hồn tới thể xác đã trao cho chàng. Vậy mà tại sao chàng lại phản bội nàng một cách phũ phàng như vậy?


Hoa hơi ưỡn ngực lên đón nhận bàn tay ve vãn của John. Anh chàng cũng không đến nỗi dở lắm. Có thể nàng dùng người thanh niên đầy nhựa sống này trả thù cho mối tình vô vọng với Luận được chăng. Hoa nghĩ con Rose nói có lý Trước khi làm cho thằng đàn ông phụ tình đau đớn ê chề, hãy tự làm cho mình vui’ lên đã. Hơi thở và da thịt của John giờ đây chẳng đã đang tạo cho nàngnhững cảm giác

ngây ngất là gì. Có kém gì Luận hôm nào đâu, nếu không muốn nói là .nó còn sung mãn, mạnh bạo vượt qua cả Luận không chừng.


Xe vừa ngưng.lại. Hoa vội mở mắt và ngồi đang ra một chút. John cũng đã buông nàng ra. Trước mặt Hoa là một ngôi biệtthự thật đồ sộ John nhẩy xuống xe thực gọn gàng, anh chàng lẹ làng chạy vòng.sau xe, sang phía Hoa ngồi, mở cửa xe cho nàng. Bob.cũng đã nắm tay Rose vô mở cửa nhà. John và Hoa theo sau hai đứa.

Rose quay ra sau nói với Hoa.

- Gia đình Bob rất giầu, Căn nhà này có tới mười mấy ph~ng ngủ, nhưng cha mẹ của Bob cả năm mới về vài lần.

Hoa ngạc niên hỏi:

- Tại sao vậy?

Tại vì hai ông bà đó dắt nhau đi du lịch khắp thế giới. Không bao giờ ở một nơi nào nhất định cả.

Vậy Bob ở nhà một mình sao?

- Trong giờ làm việc có người trông coi và săn sóc nhà cửa. Còn ngoài giờ làm việc và những ngày lễ chỉ cớ mình Bob ở nhà thôi.


Bây giờ Hoa mới để ý. Căn nhà cất trên một sườn núi thật cao, phía sau là rừng cây âm u, dù có những ngọn neon điện cao thế rọi vô đó, nhưng ánh sáng cũng chỉ giới hạn một khoảng rừng cây chứ không thể soi rõ tới tận cùng phía sau nhà. Còn phía tmởc và bên phải nhìn xuống là thành phố San Jose, xa xa lấp lánh ánh đèn. Chung quanh đây hình như không thấy một căn nhà nào khác. Hoa chỉ nhìn thấy vài tia sáng nhấp nháy dưới chân núi, nàng đoán có lẽ nhà hàng xóm của gia đình này phải ở cách xa họ vài cây số là ít.


Còn bên trái là một chiếc bể bơi thật lớn, cạnh đó là sân chơi quần vợt. Những ngọn đèn chiếu sáng như ban ngày. Nàng nhìn rõ làn nước trong xanh phẳng lỳ.

- Vô nhà đi Hoa, trời lạnh lắm đó.

Tiếng John làm Hoa nhưtỉnh cơn mê, nàng líu díu bước vô nhà. Quang cảnh ở đây lại làm Hoa sững sờ một lần nữa. Nàng có cảm giác nhưđang đứng trong một.đại sảnh đường của một dinh thự vị nguyên thủ quốc gia nào đó chứ không phải là một tư gia ở thành phố San Jose nghèo nàn này được Căn nhà của gia đình nàng đã lớn, nhưag đem so sánh với nơi này có lẽ chỉ bằng cái nhà để xe là cùng.

- Ngồi xuống đi Hoa.

Hoa nhìn bạn, nàng thấy nó như là chủ nhà này chứ không phải là Bob. Rose có vẻ quen thuộc nơi đây hơn căn phòng nội trú ở trường học trên San Francisco nhiều.


Hoa lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế dài bọc da hổ to như một cái giường. Nàng nhìn chung quanh, quả thực nơi đây chỉ có bốn đứa tụi nàng trong căn phòng rộng thênh thang này.

Hoa hỏi:

- Lúc nãy mày nói có mục gì thật vui vẻ để ăn mừng lễ Giáng Sinh hả Rose?

- Đúng, chúng ta sẽ ăn mừng.

Tiếng Bob vang lên ở phía góc phòng saụ một quầy rượu.


Ngay sau đó, tiếng nhạc khích động nổi lên thật lớn. Những âmthanh ồn àonhưtrong mộthí viện quện vô không khí làm căn phòng nhộn hẳn lên. Đèn tự động mờ dần, hình như đồ đạc trong phòng đang di chuyển. Chiếc ghế Hoa và Rose đang ngồi cũng từ từnhích qua một bên. Chỉ trong vài giây căn phòng khách biến đổi thành một nhà hàng thực sang trọng. Đèn mầu lấp lánh như ánh sao đêm, thơ mộng và sang trọng không thế nào tưởng tượng được Rose trao cho Hoa một ly rượu.

- Hãy cạn ly cho bốn kẻ cô đơn này.

John cười khanh khách.

- Sao lại cô đơn được. Bốn chúng ta tụ họp lại thì hết cô đơn rồi.

Bob cũng nói:

- Vậy thì hãy cạn ly mừng ngày tụ họp.

- Không, chúng ta phải mừng Chúa ra đời.

Bob cười hì hì tiếp lời Rose.

- Mừng Chúa ra đời cũng được, có em ở bên cạnh anh là vui vẻ rồi.

Hoa cầm ly rượu bất động.

John cạn ly xong nhìn nàng hỏi:

Sao Hoa không uống?

- Em chưa tới tuổi uống rượu.

John cười.

- Nơi đây không có luật pháp nà.o hết. Chúng ta hoàn toàn tự do.

- Không phải là vấn đề luật pháp mà là lời hứa của em với một người.

Rose tò mò hỏi:

- Lời hứa gì vậy?

- Tao đã hứa với một người là không uống rượu. Cho tới khi hai mươi mốt tuổi.

Rose cười chế diễu.

- Thật là ngây thơ.

- Không phải thế đâu. Bởi vì tao đã hứa với người đó sẽ uống ly rượu đầu tiên vào ngày sinh nhật thứ hai mươi mốt của tao. Hơn nữa, lúc ấy…

Nói tới đây bỗng Hoa nghẹn lời. Giọng nói của nàng nghẹn ngào, lòng nàng đau đớn.

Phần 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Tìm kiếm Blog này

Liên Kết